Content
BỆNH “NGÁO QUYỀN LỰC” (BRAND EGO) – BÀI HỌC TỪ HARLEY DAVIDSON VÀ BIC
1. Khái quát: Bệnh “Ngáo quyền lực” (Tính độc đoán của thương hiệu) là gì? Sau khi chứng kiến căn bệnh “mất trí nhớ” của Coca-Cola, chúng ta bước sang một căn bệnh nan y thứ hai thường gặp ở các đế chế kinh doanh: Tính độc đoán của thương hiệu (Brand Ego). Tội lỗi này xuất hiện khi các công ty ngự trị trên đỉnh vinh quang quá lâu, dẫn đến việc họ đánh giá quá cao tầm quan trọng và khả năng của mình [^1]. Họ bị ảo tưởng sức mạnh, tự tin đến mức hoang tưởng rằng cái tên (logo) của mình có phép thuật, và chỉ cần dán logo đó lên bất kỳ chủng loại sản phẩm nào thì khách hàng cũng sẽ ngoan ngoãn móc hầu bao, bất chấp việc sản phẩm đó hoàn toàn xa lạ với năng lực cốt lõi.
2. Chi tiết nội dung Chương sách: Những cuộc “lấn sân” thảm họa Để thấy rõ căn bệnh này tàn phá thương hiệu như thế nào, cuốn Brand Failures đã ghi nhận hai vụ “tự hủy” nực cười và kỳ quặc nhất lịch sử:
“Tới gần hơn, tôi chóa mắt vì những mặt hàng dường như là vô tận… Quần áo, vớ, nước hoa, quần áo trẻ em – ngay cả đến cà vạt… Tôi mỉm cười hỏi cô bán hàng: ‘Tôi cần một loại dầu gội đầu chính thức của Harley Davidson. Chắc chắn rồi. Nó có màu và mùi tương tự như nhớt xe mô tô!’ “ — (Trích lời mỉa mai của Tinker, một nữ khách hàng trung thành của Harley Davidson, được ghi nhận trong cuốn Brand Failures) [^1]
3. Mổ xẻ nguyên nhân: So sánh góc nhìn lý thuyết Tại sao những ý tưởng thoạt nghe có vẻ tối ưu hóa lợi nhuận này lại trở thành thảm họa?
4. Điểm sai chí mạng: Chỉ điểm “tử huyệt” của Harley và Bic Sự thất bại của hai gã khổng lồ này xuất phát từ việc họ đã vi phạm nghiêm trọng Lược đồ nhận thức (Cognitive Schema) and Giới hạn rủi ro cảm xúc của người dùng:
Example: Các bạn hãy tưởng tượng một “Lò võ Karate” vô cùng nổi tiếng trong thành phố, nơi đào tạo ra những võ sĩ mạnh mẽ, cơ bắp và đầy mồ hôi. Lò võ này làm ăn rất phát đạt. Một ngày nọ, thầy võ sư vì muốn kiếm thêm tiền từ các nữ độc giả đi ngang qua đường, đã quyết định mở một quầy bán… “Son môi màu hồng cánh sen” và “Dịch vụ đắp móng tay (Nail & Spa)” ngay giữa sân tập võ, và đặt tên là “Son môi Lò Võ”.
Theo bạn, có cô gái nào dám bước vào sân tập đầy mồ hôi để mua thỏi son đó không? Và các võ sĩ đang tập luyện có cảm thấy tự hào về lò võ của mình nữa không? Chắc chắn là không! Lò võ đã đánh mất sự uy nghiêm, còn thỏi son thì hoàn toàn lạc lõng. Đó chính là bệnh lấn sân mù quáng.
KẾT LUẬN Bài học xương máu từ Chương 2 rất rõ ràng: Tên tuổi có sức mạnh riêng của chúng, nhưng chỉ trong môi trường mà chúng đã được nhận biết [^2]. Đừng vì một chút lòng tham lợi nhuận ngắn hạn mà mang thương hiệu của mình đi dán lên những sản phẩm lạc quẻ, bởi khách hàng sẽ không bao giờ dung túng cho sự “ngáo quyền lực” đó.
TÀI LIỆU THAM KHẢO & CHÚ THÍCH FOOTNOTE:
dev-...Not a member yet? Register now
Are you a member? Login now